RSS

Chia sẻ

THƯ NGỎ

Kính gửi Quý doanh nghiệp.

Những thông tin không mấy khả quan về tình hình kinh tế thế giới, sự tăng trưởng thấp nhưng lại đi cùng với lạm phát ở Việt Nam đã gây ra không ít khó khăn cho doanh nghiêp đang sản xuất, kinh doanh cả trong và ngoài nước. Từ đây, những tranh chấp liên quan đến hoạt động của doanh nghiệp có nguy cơ ngày càng gia tăng. Tuy nhiên, các doanh nghiệp Việt Nam chưa có thói quen sử dụng dịch vụ pháp lý, đa phần các doanh nghiệp chỉ sử dụng pháp lý khi phát sinh tranh chấp – chọn giải pháp chữa bệnh nhưng không quan tâm đến phòng bệnh!

            Theo thông kế, nếu như ở Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ số doanh nghiệp có luật sư riêng, phòng pháp chế đạt con số gần 100% thì ở Việt Nam con số này chỉ bằng 1% của Hoa Kỳ – nguyên nhân trực tiếp, chủ yếu dẫn tới sự gia tăng không ngừng của  của các tranh chấp kinh tế, lao đông, đầu tư … gây ra những tổn thất không nhỏ về thời gian tham gia tranh chấp, chi phí thuê luật sư giải quyết tranh chấp của các bên. Cùng với khó khăn chung của nền kinh tế, không phải doanh nghiệp nào cũng có khả năng thành lập Ban pháp chế, thuê luật sư riêng cho Công ty. Nhằm giải quyết tình trạng trên, Hỗ trợ pháp lý cung cấp tới Quý khách hàng dịch vụ tư vấn pháp lý thường xuyên để mỗi doanh nghiệp có thể tiếp cận với những luật sư, chuyên gia tư vấn hàng đầu của Việt Nam trong tất cả các lĩnh vực.

            Những lý do doanh nghiệp nên lựa chọn Dịch vụ tư vấn pháp luật thương xuyên của Hỗ trợ pháp lý:

–         Hạn chế, phòng ngừa rủi ro pháp lý xảy ra trong suốt quá trình hoạt động sản xuất kinh doanh;

–         Quý doanh nghiệp được tiếp cận với đội ngũ luật sư đông đảo, chuyên nghiệp, có nhiều kinh nghiệm trong việc tư vấn pháp luật thay vì một nhân viên pháp chế thiếu sự va đập cũng như kinh nghiệm thực tế. Và đương nhiên, chi phí cho nhân viên pháp chế (phòng làm việc, bảo hiểm xã hội, quản lý …..) sẽ lớn hơn rất nhiều so với việc sử dụng dịch vụ tư vấn thường xuyên của Hỗ trợ pháp lý;

–         Giải quyết các vấn đề nội bộ Doanh nghiệp phù hợp với quy định của pháp luật để làm nền tảng cho sự ổn định của mỗi doanh nghiệp;

–         Hỗ trợ Doanh nghiệp trong việc tiếp xúc, làm việc với cơ quan nhà nước có thẩm quyền và hoàn thiện các thủ tục pháp lý cần thiết;

–         Khi phát sinh những vụ việc riêng biệt, Quý doanh nghiệp sẽ được giảm trừ dịch vụ khi sử dụng dịch vụ tư vấn của Hỗ trợ pháp lý.

Trên tất cả, Hỗ trợ pháp lý cam kết “Hạn chế rủi ro pháp lý, cùng Doanh nghiệp đi tới thành công”!

…………………………………………………………………………………………………………………………………………

Luật sư tập sư: Muốn có danh tiếng phải dẫm chông gai

Hơn 2.000 luật sư đang tập sự là những cử nhân trẻ mới bỡ ngõ vào nghề. Họ loay hoay và gặp rất nhiều trở ngại trên con đường đến với cái nghề được coi là danh tiếng này.

Nhọc nhằn tập sự không lương

Với quyết tâm theo đuổi nghề luật sư, tốt nghiệp khoa Luật của Trường Đại học Quốc gia Hà Nội vào loại khá, Ngọc Tuyến (quê ở Hải Phòng) hăm hở ghi tên học tiếp khóa đào tạo nghề luật sư 6 tháng tại Học viện Tư pháp (một trong những điều kiện bắt buộc). Chi phí cho khóa học này cũng tốn đến 6 triệu đồng. Học xong, chờ thêm hai tháng nữa, Tuyến có chứng chỉ.
Sau đó, Tuyến ra nhập đoàn Luật sư Hải Phòng với số phí phải nộp là 5 triệu đồng. Số tiền này Đoàn Luật sư thu 2 triệu, còn 3 triệu được trả cho Văn phòng Luật sư (VPLS) VM – nơi sẽ nhận Tuyến vào học việc trong thời gian 18 tháng.
Một năm rưỡi đi làm không lương, qua một đợt sát hạch của Bộ Tư pháp, rồi phải làm đơn xin Đoàn Luật sư Hải phòng cấp thẻ hành nghề, Tuyến mới trở thành luật sư.
Không may mắn đi được đến đích như Tuyến, Thanh Hiền, cử nhân K29, ĐH Luật Hà Nội, đành ngậm ngùi gác lại giấc mơ trở thành luật sư của mình vì hoàn cảnh gia đình khó khăn.
“Em học việc không lương ở một VPLS chuyên về bản quyền được 6 tháng. Để có tiền trang trải sinh hoạt, em phải đi làm gia sư buổi tối. Bố mẹ em lao đao lắm mới nuôi em học hết đại học, lại còn đứa em đang học lớp 12 nữa. Nếu phải học và làm việc không lương 3 năm nữa để trở thành luật sư thì không thực tế đối với em”, dù rất tiếc, nhưng Hiền đành bỏ dở việc tập sự và thi vào làm việc ở phòng pháp chế của một ngân hàng.
Tương tự như Hiền, Thu Trang (quê ở Thái Bình), cử nhân luật ĐH Quốc gia Hà Nội đang tập sự không lương tại Công ty luật D.C (Hà Nội), cho biết:”Em đã tập sự được hơn một năm rồi nên bỏ thì tiếc nên phải cố lấy ngắn nuôi dài bằng cách vừa học việc vừa nhận làm gia sư và đánh máy văn bản cho một công ty dịch thuật. Năng lực của mình được đánh giá là khá, cũng làm lụng từ sáng tới tối khuya trong khi tiền thì chẳng thấy đâu nên nhiều khi cũng tủi thân lắm chứ”, Trang tâm sự.
Không kham nổi chi phí sinh hoạt cho hai mẹ con trong khi lương của chồng cũng thấp, Ngọc Liên đành ôm con về quê ở Phủ Lý- Hà Nam để tập sự không lương cho một VPLS dù biết rằng ở đó ít việc nên cơ hội học hỏi của mình sẽ không cao.
Hầu hết các VPLS hay công ty luật hiện nay không trả lương cho người xin vào học việc. Thậm chí ở một số VPLS… người học việc còn phải trả một khoản phí cho VPLS nơi mình học việc trong thời gian học 18 tháng.

Tập sự 2 năm hay 10 năm cũng không khá được!

Lê Nga, một luật sư trẻ đầy triển vọng đang làm việc tại một hãng luật uy tín ở Hà Nội nhớ lại “quá khứ” của mình một cách chua chát: Đến bây giờ tôi cũng không hiểu vì sao tôi có thể trải qua được chừng ấy năm khó khăn đến thế. Ra trường, loay hoay tập sự ở Hà Nội một năm, rồi về Thanh Hóa tập sự tiếp hai năm nữa tôi mới rút ra một điều rằng, tập sự 2 năm hay 10 năm cũng chỉ thế thôi, không khá hơn được. Bởi luật sư hướng dẫn còn phải lo việc của người ta, không có thời gian để cầm tay chỉ việc cho mình.
“Không lương, không có việc để mà thực hành, mình đi làm mà giống như đi “ăn xin” thì làm sao tiến bộ được”, Nga lý giải.
Cùng hoàn cảnh, Lê Ngọc Dương (quê ở Ninh Bình), quyết định rời bỏ nơi tập sự để đi tìm một công việc khác. “Em rất ngưỡng mộ và từng quyết tâm trở thành luật sư nhưng mọi việc không hề đơn giản. Ở đây, em giống như một sinh viên thực tập hơn là học việc đề hành nghề. Cảm giác “bị bỏ rơi” khiến em cảm thấy mệt mỏi”, Dương nói.
Thu Hòa, một luật sư trẻ của Đoàn Luật sư Hà Nội chia sẻ thêm: “Khi tôi tập sự tại một công ty luật, tôi chỉ được sai vặt những chuyện hành chính như dọn dẹp phòng làm việc, đánh máy văn bản, sắp xếp hồ sơ chứ ít khi được tham gia giải quyết các vụ việc cụ thể”.
Lý giải về tình trạng trên, luật sư Nguyễn Huy Được, Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư Hà Nội cho rằng, cũng có trường hợp người tập sự rất chăm chỉ và cầu thị, nhưng luật sư hướng dẫn bận “trăm công ngàn việc, đầu tắt mặt tối” thì cũng không thể có thời gian để hướng dẫn tập sự tốt được.

Nên bắt đầu từ đâu?

Trải qua những ngày “nằm gai nếm mật”, luật sư Lê Nga đưa ra lời khuyên “xương máu”: “Khôn ngoan hơn cả là đừng nộp đơn xin tập sự ở một VPLS nào cả, hãy nộp đơn xin việc ở những công ty luật có trả lương. Lương thấp hay cao không quan trọng bằng việc khi người ta phải trả tiền cho mình thì người ta mới biết xót và tìm cách để giao việc cho mình làm. Chỉ có thông qua làm việc thì mới học nghề được”.
Luật sư Thu Hòa thì đưa ra một “chiêu” rất đáng học hỏi: “Phải bắt đầu từ những việc nhỏ nhất. Thông thường, những người mới vào nghề phù hợp với việc chạy thủ tục như thủ tục đăng ký thành lập doanh nghiệp, thủ tục ký kết hợp đồng… Quá trình làm thủ tục sẽ khiến cho luật sư tìm hiểu kỹ luật nội dung và trở nên thạo việc”.
Đối với luật sư trẻ muốn theo lĩnh vực tranh tụng thì ban đầu có thể chọn những vụ án có luật sư chỉ định, trợ giúp pháp lý để tham gia sẽ vừa sức và đỡ “choáng” hơn.
Còn theo kinh nghiệm của luật sư Quốc Thanh (Đoàn Luật sư Hà Nội), thì người bắt đầu học nghề luật sư nên chọn những VPLS có quy mô vừa phải để tập sự vì ở đó có rất nhiều những việc lặt vặt mà những VPLS danh tiếng “không thèm làm”. Được giao nhiều việc chính là cách tốt nhất để rèn nghề này.
Điều quan trọng hơn cả, là người muốn trở thành luật sư, ngoài quyết tâm và nghị lực, phải là người nhanh nhạy, kiên trì và ham học hỏi để tự nâng cao trình độ của mình.

(VDC news)


Nghề của ba, trường luật và giấc mơ dang dở của con

Nhiều lúc con tự hỏi vì sao chưa bao giờ ba khuyến khích hay có ý muốn tụi con có đứa theo nghề của Ba ? Một nghề mà Ba đã yêu và đam mê từ thời trai trẻ, cho đến lúc xảy ra bao biến cố lịch sử làm thay đổi thời thế, Ba vẫn yêu với một tình yêu nguyên vẹn như ngày nào. Một nghề đã làm ba thất nghiệp mười mấy năm trời sau giải phóng, cũng như đã làm gia đình mình khốn khó chừng ấy năm trời. Tuổi thanh xuân, tuổi của cống hiến của Ba đã trôi qua cùng với những công việc tay chân nhọc nhằn nhất. Từ một người chỉ quen cầm bút, ba đã phải lăn lộn với biết bao nhiêu nghề khác nhau với bao nhọc nhằn, đắng cay nhưng niềm tin, hy vọng và cả nghị lực sống chưa bao giờ tàn lụi trong tâm hồn Ba cho đến một ngày, Ba vui mừng được quay trở lại nghề dù chỉ với một văn phòng nhỏ tại quê nhà, không có thư ký cũng như không còn ánh hào quang của ông Ls thuở nào ở TK.

Có nhiều người thắc mắc, tại sao con sao không theo nghề của Ba ? Một nghề mà ở VN khi học xong nếu không có người đỡ đầu thì rất khó có chỗ đứng trong giới. Con biết có rất nhiều người học xong ra trường không có cơ hội cũng như bản lĩnh để theo đuổi và rốt cuộc là bỏ nghề mà họ đã từng yêu và đã tốn công sức để học. Con biết, không phải ai cũng có lý tưởng và tình yêu đủ lớn để có thể vượt qua được sự khắc nghiệt của cuộc sống cơm áo gạo tiền.

Cũng có lúc con tự hỏi tại sao Ba chọn học Luật trong bối cảnh xã hội có nhiều biến động như thế, hoàn cảnh lịch sử và chế độ thay đổi, nghề luật sẽ lao đao, sẽ không có đất sống. Tự hỏi và đã từng nghĩ nếu Ba theo ngành khác thì có lẽ cuộc đời Ba đã không trải qua bể dâu như thế. Sau này con có dịp tiếp xúc với môn Luật ở trường KT cũng như ở một vài khoá học khác mà con tham gia, giấc mơ ngày nào dường như lại như trở về. Hình như con thấy mình yêu hơn cái nghề của Ba và hiểu hơn niềm đam mê cháy bỏng của Ba qua những người thầy của con. Và con hiểu, với Ba nghề Luật là máu thịt, là “người tình” mà Ba đã lỡ “phải lòng”, là nghiệp mà Ba trót đa mang mất rồi.

Thật ra con đã từng muốn đặt chân vào trường Luật nhưng ngày đó con biết, với hoàn cảnh gia đình mình, con không thể làm bame phải oằn lưng để nuôi con ăn học hơn 4 năm ở SG trong lúc con còn hai đứa em nữa. Giấc mơ đó tiếp tục đeo đẳng và thật sự bùng cháy vào cuối năm học thứ nhất ở trường KT. Nhưng một lần nữa, con cũng đành phải gác lại giấc mơ đó. Có lẽ tình yêu của con không đủ lớn cũng như ở tuổi 18 con dường như chưa đủ dũng cảm, chưa đủ bản lĩnh để đương đầu với những thử thách mà không ai trong đại gia đình mình khuyến khích con phải như thế cả.

Giấc mơ ngày nào của con đã khép lại nhưng con vui khi thấy Ba thật sự được sống và làm việc với tất cả sự nguyên vẹn của lòng nhiệt huyết,đam mê và cái tâm của nghề. Dẫu muộn màng nhưng thật sự hạnh phúc phải không Ba ?

Ghi chú:

Đây là bài viết của con gái đầu lòng âm thầm tặng ba

Luật sư: Tôn Thất Quỳnh Bằng

Thư của một cử nhân Luật.

Kính gửi các Luật sư!

Có lẽ trong bộn bề công việc của Văn phòng, và nhiều nỗi lo khác cấp bách và quan trọng, việc đọc một lá thư của một cử nhân Luật xa lạ và không định hướng được lối đi cho mình như em (cho phép tôi được xưng hô như thế) là thật xa xỉ thời gian, phải không ạ? Đọc những dòng tâm sự hết sức tâm huyết của các Luật sư từ những mẫu chuyện trên trang web khiến em hết sức quan tâm, và đó là lý do em viết lá thư này.

Ai cũng phải bắt đầu: bắt đầu ra đời, bắt đầu lớn lên, bắt đầu học, bắt đầu có gia đình, và bắt đầu tìm cho mình một con đường để sống và hạnh phúc. Em đang bắt đầu, nhưng sau 4 năm học Luật, em nhận thấy mình không có niềm đam mê nào cả. Luật sư biết không, nếu ai đó hỏi tại sao em học Luật, có rất nhiều lý do: là bởi vì em rất ấn tượng với những luật sư trong phim – họ luôn mang lại niềm tin và sự công bằng cho thân chủ dù thân chủ họ như thế nào đi chăng nữa; là bởi vì em có mối quan tâm đặc biệt đến những người không may mắn trong xã hội và em muốn giúp đỡ họ; là bởi vì trong suy nghĩ của một đứa 17 tuổi, luật sư có thể kiếm rất nhiều tiền và e muốn thực hiện tất cả những điều trên thì cần có nó. Dường như với tất cả những lý do ấy, vẫn chưa đủ cho em một sự đam mê dấn thân vào ngành Luật. Em không hiểu tại sao mình không thích thú, không say mê khi đọc những văn bản, những mẫu chuyện pháp luật. Khi đọc chúng, có chăng chỉ là do em học Luật, có chăng chỉ là sự cảm thông với những số phận không may mắn, hay có chăng chỉ là sự khâm phục những luật sư tâm huyết. Có lẽ em đã chọn nhầm nghề cho mình? Em mong các Luật sư cho em một lời khuyên để bắt đầu cho mình một con đường.

Chân thành cảm ơn sự quan tâm của các Luật sư đến những dòng chữ này!
(Huỳnh Thị Quỳnh Giao)Thưa các bạn, chắc hẳn không ít các bạn trong số chúng ta cũng rơi vào trường hợp này. Không được sự định hướng, không được sự sẻ chia, những cử nhân sẽ đi về đâu? Khi niềm tin, sự đam mê cái vốn quý nhất của Luật sư tương lai đã không còn.

 

2 responses to “Chia sẻ

  1. youngvietnam

    26.11.2011 at 02:18

    Bây giờ mà còn gọi là Luật sư tập sự ah?
    “Người tập sự hành nghề luật sư” chứ nhỉ, Hổi?

     
    • tuvanluatvietnam

      26.11.2011 at 02:20

      Thế ông lại không theo kịp xu thế chung rồi :D. Sắp tới sửa đổi Luật Luật sư lại đổi lại thành Luật sư tập sự đấy!

       

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: